迓使客出郊夜歸過市樓

宋代 陸游
山川慘澹作秋霖,雲物徘徊結夕陰。 手版向人慚老大,肩輿出郭當登臨。 二年雪瀨饒羈思,萬里冰河歇壯心。 卻羨喧呼樓上客,隔簾紅燭醉更深。
shān chuān cǎn dàn zuò qiū lín   yún pái huái jié yīn
shǒu bǎn xiàng rén cán lǎo   jiān 輿 chū guō dāng dēng lín
èr nián xuě lài ráo   wàn bīng xiē zhuàng xīn
què xiàn xuān lóu shàng   lián hóng zhú zuì gēng shēn