要望之過我廬

宋代 王安石
念子且行矣,要子過我廬。 汲我山下泉,煮我園中蔬。 知子有仁心,不忍釣我魚。 我池在人境,不與獱獺居。 亦復無蟲蛆,出沒爭腐餘。 食罷往游觀,鱍鱍藻與浦。 清波映白日,擺尾揚其須。 豈魚有此樂,而我與子無。 擊壤謠聖時,自得以為娛。
niàn zi qiě xíng   yào guò  
shān xià quán   zhǔ yuán zhōng shū  
zhī zi yǒu rén xīn   rěn diào  
chí zài rén jìng   biān  
chóng   chū zhēng  
shí wǎng yóu guān   zǎo  
qīng yìng bái   bǎi wěi yáng  
yǒu   ér zi  
rǎng yáo shèng shí   wéi