揚子二首

宋代 王安石
儒者陵夷此道窮,千秋止有一揚雄。 當時薦口終虛語,賦擬相如卻未工。
zhě líng dào qióng   qiān qiū zhǐ yǒu yáng xióng
dāng shí jiàn kǒu zhōng   xiàng què wèi gōng