揚雄

宋代 王安石
孔孟如日月,委蛇在蒼旻。 光明所照耀,萬物成冬春。 揚子出其後,仰攀忘賤貧。 衣冠渺塵土,文字爛星辰。 歲晚天祿閣,強顏為劇秦。 趨舍跡少邇,行藏意終鄰。 壤壤外逐物,紛紛輕用身。 往者或可返,吾將與斯人。
kǒng mèng yuè   wēi zài cāng mín
guāng míng suǒ zhào yào 耀   wàn chéng dōng chūn
yáng zi chū hòu   yǎng pān wàng jiàn pín
guān miǎo chén   wén làn xīng chén
suì wǎn tiān 祿   qiǎng yán wèi qín
shè shǎo ěr   xíng cáng zhōng lín
rǎng rǎng wài zhú   fēn fēn qīng yòng shēn
wǎng zhě huò fǎn   jiāng rén