楊劉

宋代 王安石
人各有是非,犯時為患害。 唯詩以譎諫,言者得無悔。 汾王昔監謗,變雅今尚載。 末俗忌諱繁,此理寧復在。 南山詠種豆,議法過四罪。 玄都戲桃花,母子受顛沛。 疑似已如此,況欲諄諄誨。 事變故不同,楊劉可為戒。
rén yǒu shì fēi   fàn shí wéi huàn hài
wéi shī jué jiàn   yán zhě huǐ
fén wáng jiān bàng   biàn jīn shàng zài
huì fán   níng zài
nán shān yǒng zhǒng dòu   guò zuì
xuán dōu táo huā   shòu diān pèi
  kuàng zhūn zhūn huì
shì biàn tóng   yáng liú wèi jiè