楊集賢輓詞 其二

宋代 徐積
門靜車聲歇,庭虛燕几閒。芸簽新汗簡,玉筍舊清班。 事寄浮雲外,身從大夢閒。復為長夜寢,慟哭入玄關。
mén jìng chē shēng xiē   tíng yàn xián yún qiān xīn hàn jiǎn   sǔn jiù qīng bān    
shì yún wài   shēn cóng mèng xián wèi cháng qǐn tòng   xuán guān