徐毅齋為東翔侄改字為存子

宋代 陽枋
心酬萬事好深惟,來不須迎去莫隨。 天理面前還他細,夢醒休似夢酣時。
xīn chóu wàn shì hǎo shēn wéi   lái yíng suí  
tiān miàn qián hái   mèng xǐng xiū shì mèng hān shí