夕陽

唐代 鄭谷
夕陽秋更好,斂斂蕙蘭中。極浦明殘雨,長天急遠鴻。 僧窗留半榻,漁舸透疏篷。莫恨清光盡,寒蟾即照空。
yáng qiū gèng hǎo   liǎn liǎn huì lán zhōng míng cán   cháng tiān yuǎn hóng
sēng chuāng liú bàn   tòu shū péng hèn qīng guāng jǐn   hán chán zhào kōng