西蜀楊耆二十年前見之甚貧今見之亦貧所異於

宋代 蘇軾
驛舍聞泣者甚怨問之乃昔富而今貧者乃作一詩今以贈楊君?一題贈楊耆,而以現題為引。 ?孤村漸?一作微?雨逐秋涼,逆旅愁人怨夜長。 不寐相看惟櫪馬,愁吟?一作悲歌?互答有寒螿。 天寒滯穗猶橫畝,歲晚空機尚倚牆。 勸爾一杯聊復睡,人間貧富海茫茫。
shě wén zhě shén yuàn wèn zhī nǎi ér jīn pín zhě nǎi zuò shī jīn zèng yáng jūn   ? zèng yáng   ér xiàn wèi yǐn  
  ? cūn jiàn   ? zuò wēi   ? zhú qiū liáng   chóu rén yuàn zhǎng  
mèi xiāng kàn wéi   chóu yín   ? zuò bēi   ? yǒu hán jiāng  
tiān hán zhì suì yóu héng   suì wǎn kōng shàng qiáng  
quàn ěr bēi liáo shuì   rén jiān pín hǎi máng máng