西蜀淨眾寺松溪八韻兼寄小筆崔處士

唐代 鄭谷
松因溪得名,溪吹答松聲。繚繞能穿寺,幽奇不在城。 寒煙齋後散,春雨夜中平。染岸蒼苔古,翹沙白鳥明。 澄分僧影瘦,光徹客心清。帶梵侵雲響,和鍾擊石鳴。 淡烹新茗爽,暖泛落花輕。此景吟難盡,憑君畫入京。
sōng yīn míng   chuī sōng shēng liáo rào néng chuān 穿   yōu zài chéng
hán yān zhāi hòu sàn   chūn zhōng píng rǎn àn cāng tái   qiào shā bái niǎo míng
chéng fēn sēng yǐng shòu   guāng chè xīn qīng dài fàn qīn yún xiǎng   zhōng shí míng
dàn pēng xīn míng shuǎng   nuǎn fàn luò huā qīng jǐng yín nán jǐn   píng jūn huà jīng