攜筇出尤嶺嶺頭坐俟輿夫不至

宋代 王邁
我居南麓下,頗利君子遁。如何溽暑初,涉此復嶺峻。 瘦藤代筍輿,路熟不待問。拂石小盤跚,心愛木陰潤。 清風解人意,陸續松杉韻。掬泉咽茗芽,竊賞此味俊。 我坐亦良久,我仆行何鈍。平生性麋鹿,合有幽閒分。 舉足履世途,退尺進僅寸。曾此小遲速,而足置喜慍。 繼今出處同,冥心法天運。斯游悟窮通,持與達者論。
nán xià   jūn zi dùn shǔ chū shè   lǐng jùn    
shòu téng dài sǔn 輿   shú dài wèn shí xiǎo pán shān xīn   ài yīn rùn    
qīng fēng jiě rén   sōng shān yùn quán yàn míng qiè   shǎng wèi jùn    
zuò liáng jiǔ   xíng dùn píng shēng xìng 鹿   yǒu yōu xián fēn    
shì   tuì 退 chǐ jìn jǐn cùn céng xiǎo chí ér   zhì yùn    
jīn chū chù tóng   míng xīn tiān yùn yóu qióng tōng chí   zhě lùn