小亭落成都官有詩次韻以謝

宋代 洪皓
小亭逼仄僅容身,開宴添樽有主人。 爽塏何妨當九夏,芳菲可惜過三春。 休嗟芍藥隨風隕,待看癸花向日新。 萬里錠來逢一飽,粗勝夫子厄於陳。
xiǎo tíng jǐn róng shēn   kāi yàn tiān zūn yǒu zhǔ rén  
shuǎng kǎi fáng dāng jiǔ xià   fāng fēi guò sān chūn  
xiū jiē sháo yào suí fēng yǔn   dài kàn guǐ huā xiàng xīn  
wàn dìng lái féng bǎo   shèng è chén