效樂天

明代 高啟
誰言我久賤,明時已叨祿。 誰言我苦貧,空倉尚余粟。 辭闕是引退,還鄉豈遷逐。 舊宅一架書,荒園數叢菊。 俗緣任妻子,家事煩僮僕。 性懶宜早閒,何須暮年促。 猶著朝士冠,新裁野人服。 杯深午醉重,被暖朝眠熟。 旁人笑寂寞,寂寞吾所欲。 終老亦何求,但懼無此福。 功名如美味,染指已雲足。 何待厭飽余,腸胃生疢毒。 請看留侯退,遠勝主父族。 我師老子言,知足故不辱。
shuí yán jiǔ jiàn   míng shí dāo 祿  
shuí yán pín   kōng cāng shàng  
quē shì yǐn tuì 退   huán xiāng qiān zhú  
jiù zhái jià shū   huāng yuán shù cóng  
yuán rèn   jiā shì fán tóng  
xìng lǎn zǎo xián   nián  
yóu zhù cháo shì guān   xīn cái rén  
bēi shēn zuì zhòng   bèi nuǎn cháo mián shú  
páng rén xiào   suǒ  
zhōng lǎo qiú   dàn  
gōng míng měi wèi   rǎn zhǐ yún  
dài yàn bǎo   cháng wèi shēng chèn  
qǐng kàn liú hòu tuì 退   yuǎn shèng zhǔ  
shī lǎo zi yán   zhī