閒齋臥病 其二

唐代 常建
行藥至石壁,東風變萌芽。主人門外綠,小隱湖中花。 時物堪獨往,春帆宜別家。辭君向滄海,爛熳從天涯。
xíng yào zhì shí   dōng fēng biàn méng zhǔ rén mén wài   xiǎo yǐn zhōng huā
shí kān wǎng   chūn fān bié jiā jūn xiàng cāng hǎi   làn màn cóng tiān