先立春一日電雷雪交作程叔運賦詩次韻

宋代 魏了翁
自從日馭行牽牛,四十五日為春朝。誰驅阿香送劈歷,更遣玉女來姑瑤。 從來雷雪不兩立,有如皋禹於驩苗。闖然方駕朝正月,是反常性皆為妖。 陽孳於子達於寅,蟄蟲欲動寒魚跳。蒼龍久移舊歲次,朱鳥亦向新年杓。 如何陽伏不能出,陰氣所沴如沃焦。相摩為電搏為震,始初隱隱如迢遙。 剨然一聲到匕箸,驚魂忽忽不可招。須臾為雹又為雪,寒威挾勝尤宣驕。 春秋已事且雲遠,紹興狄難幾難調。乃今此異已累歲,臥制四海由衾裯。 徒令志士歌且謠,無人采寄觀風軺。
cóng xíng qiān niú   shí wèi chūn cháo shuí ā xiāng sòng gèng   qiǎn lái yáo    
cóng lái léi xuě liǎng   yǒu gāo huān miáo chuǎng rán fāng jià cháo zhēng yuè shì   fǎn cháng xìng jiē wèi yāo    
yáng zi yín   zhé chóng dòng hán tiào cāng lóng jiǔ jiù suì zhū   niǎo xiàng xīn nián biāo    
yáng néng chū   yīn suǒ jiāo xiāng wèi diàn wèi zhèn shǐ   chū yǐn yǐn tiáo yáo    
huò rán shēng dào zhù   jīng hún zhāo wèi báo yòu wèi xuě hán   wēi jiā shèng yóu xuān jiāo    
chūn qiū shì qiě yún yuǎn   shào xīng nán nán diào 調 nǎi jīn lěi suì   zhì hǎi yóu qīn dāo    
lìng zhì shì qiě yáo   rén cǎi guān fēng yáo