祥雲

宋代 王安石
冰入春風漲御溝,上林花氣欲飛浮。 未央屋瓦猶殘雪,卻為祥雲映日流。
bīng chūn fēng zhǎng gōu   shàng lín huā fēi
wèi yāng yóu cán xuě   què wèi xiáng yún yìng liú