吳長文新得顏公壞碑

宋代 王安石
魯公之書既絕倫,歲久更為所珍。 荒壇壞冢朽崖屋,剝落風雨埋煨塵。 斷碑數尺誰所得,點畫入紙完如新。 延陵公子好事者,拓取持寄情相親。 六書篆籀數變改,訓詁後世多失真。 誰初妄鑿妍與丑,坐使學士勞骸筋。 堂堂魯公勇且仁,出遇世難親經綸。 揮毫卓犖又驚俗,豈亦以此夸常民。 但疑技巧有天得,不必勉強方通神。 詩歌甘棠美召伯,愛惜蔽芾由思人。 時危忠誼常恨少,寶此勿復令埋堙。
gōng zhī shū jué lún   suì jiǔ gèng wéi suǒ zhēn  
huāng tán huài zhǒng xiǔ   luò fēng mái wēi chén  
duàn bēi shù chǐ shuí suǒ de   diǎn huà zhǐ wán xīn  
yán líng gōng hào shì zhě   tuò chí qíng xiāng qīn  
liù shū zhuàn zhòu shù biàn gǎi   xùn hòu shì duō shī zhēn  
shuí chū wàng záo yán chǒu   zuò shǐ 使 xué shì láo hái jīn  
táng táng gōng yǒng qiě rén   chū shì nán qīn jīng lún  
huī háo zhuó luò yòu jīng   kuā cháng mín  
dàn qiǎo yǒu tiān de   miǎn qiǎng fāng tōng shén  
shī gān táng měi zhào   ài fèi yóu rén  
shí wēi zhōng cháng hèn shǎo   bǎo lìng mái yīn