武當野老歌

元代 劉因
南陽武當天下稀,峰巒巧避山自迷。青天飛鳥不可度,但見萬壑空煙霏。 山不知人從太古,白雲飛來天作主。旌旗明滅漢陽津,幾閱東西互夷虜。 老人住此今百年,自言三世絕人煙。往事不聞宣政後,初心欲返羲皇前。 脯鹿為糧豹為席,竹樹蒼蒼歲寒國。天分地拆保無憂,怪見北風山鬼泣。 一聲白雁已成擒,回望丹梯淚滿襟。傳語桃源休避世,武陵不似武當深。
nán yáng dàng tiān xià   fēng luán qiǎo shān qīng tiān fēi niǎo   dàn jiàn wàn kōng yān fēi
shān zhī rén cóng tài   bái yún fēi lái tiān zuò zhǔ jīng míng miè hàn yáng jīn   yuè dōng 西
lǎo rén zhù jīn bǎi nián   yán sān shì jué rén yān wǎng shì wén xuān zhèng hòu   chū xīn fǎn huáng qián
鹿 wèi liáng bào wèi   zhú shù cāng cāng suì hán guó tiān fèn chāi bǎo yōu   guài jiàn běi fēng shān guǐ
shēng bái yàn chéng qín   huí wàng dān lèi mǎn 滿 jīn chuán táo yuán xiū shì   líng shì dāng shēn