我所思寄黃吉甫

宋代 王安石
我所思兮在彭蠡,一奩寒晶徑千里。 天低紺滑風靜止,月澹星渟尤可喜。 亦復可憐波浪起,琉璃崩嵌涌顛絫。 萬斛之舟簸一葦,超邑越都如歷指。 岸沙雪積山雲委,雲半飛泉掛龍尾。 跳空散作平地水,牛乳芳甘那得比。 蘿蔦冥冥蔭演迤,稍上尋源出奇詭。 像圖釋迦祠老子,台殿晻靄相重累。 石槽環除逗清泚,松竹靜深無虎虺。 其徒翛然棄塵滓,雖未應真終適己。 黃侯可與談妙理,視棄榮宦猶弊屣。 每采紫芝求石髓,我欲從之倦遊徙。 谷城公孫能若此,五老聞之當啟齒。 寄聲五老吾念爾,相見無時老將死。
suǒ zài péng   lián hán jīng jìng qiān  
tiān gàn huá fēng jìng zhǐ   yuè dàn xīng tíng yóu  
lián làng   liú li bēng qiàn yǒng diān lěi  
wàn zhī zhōu wěi   chāo yuè dōu zhǐ  
àn shā xuě shān yún wěi   yún bàn fēi quán guà lóng wěi  
tiào kōng sàn zuò píng shuǐ   niú fāng gān de  
luó niǎo míng míng yīn yǎn   shāo shàng xún yuán chū guǐ  
xiàng shì jiā lǎo zi   tái diàn 殿 ǎn ǎi xiāng zhòng lèi  
shí cáo huán chú dòu qīng   sōng zhú jìng shēn huī  
xiāo rán chén   suī wèi yìng zhēn zhōng shì  
huáng hóu tán miào   shì róng huàn yóu  
měi cǎi zhī qiú shí suǐ   cóng zhī juàn yóu  
chéng gōng sūn néng ruò   lǎo wén zhī dāng chǐ  
shēng lǎo niàn ěr   xiāng jiàn shí lǎo jiàng