聞諸君不裹糧游山暮歸清坐靜林僧居相與樂以

宋代 毛滂
禪房何許最清深,庚嶺梅邊晉竹林。 餉客好山勝挈榼,遺予病骨任支琴。 應餐秀色嚥溪茗,想待暗香來水沉。 何似拍浮從我醉,夜船藉月碧千尋。
chán fáng zuì qīng shēn   gēng lǐng méi biān jìn zhú lín
xiǎng hǎo shān shèng qiè   bìng rèn zhī qín
yīng cān xiù yàn míng   xiǎng dài àn xiāng lái shuǐ chén
pāi cóng zuì   chuán yuè qiān xún