聞小泉純一郎作櫻花之集,為賦《櫻花歌》

近現代 盧青山
櫻花開,櫻花開,花開雲錦遍山隈。叢叢密密堆紅白,琅玕為樹玉為胎。 看花去,看花去,三月櫻花下如雨。隨開隨墮墮仍開,使人惆悵無朝暮。 向年櫻花開長江,花凋赴水水流長。東海滄波豈不遠,潮聲相送到扶桑。 從此扶桑香透骨,年年苦待櫻花節。微風微雨拂緗裙,看花人共花搖拽。 繞花三匝撫花身,詩人負手生長吟:飄香朝日山櫻色,即是敷島大和心。 佳人娟娟舞落瓣,玉唇開合歌婉轉。看花須早花易凋,毋使人花兩哀怨。 壯士花間擎大杯,聞歌醉枕美人懷。枝上颺颺飄不已,怒髯柔蕊互盈腮。 移時細拂衫上蕊,快拔長刀暴而起。寒光四射如電奔,萬樹煙花怖以死。 招朋結陣號山櫻,呼嘯而往何猙獰。往往所過十萬里,何家不破城不傾。 壯士殺人恆沙量,刀鋒長熾如烙燙;鋒邊血噴濺塵泥,朵朵皆作櫻花樣。 睹此能不心悵然,以指蘸血書遺言:我死天皇死異國,櫻花開滿我家園。 櫻花開,櫻花開,六十餘年舊池台。朝日盈盈禽囀囀,有人又賞櫻花堆。 掬花向水流裊裊,召彼亡魂祈復禱;拈花置案拼輿圖,象此東海釣魚島。 櫻花開,櫻花開,一千餘年異域栽。飄泊依人亦何好,精神變盡異形骸。 櫻花櫻花,汝胡為乎不歸來。
yīng huā kāi   yīng huā kāi   huā kāi yún jǐn biàn shān wēi cóng cóng duī hóng bái   láng gān wèi shù wèi tāi
kàn huā   kàn huā   sān yuè yīng huā xià suí kāi suí duò duò réng kāi   shǐ 使 rén chóu chàng zhāo
xiàng nián yīng huā kāi cháng jiāng   huā diāo shuǐ shuǐ liú zhǎng dōng hǎi cāng yuǎn   cháo shēng xiāng sòng dào sāng
cóng sāng xiāng tòu   nián nián dài yīng huā jié wēi fēng wēi xiāng qún   kàn huā rén gòng huā yáo zhuāi
rào huā sān huā shēn   shī rén shǒu shēng cháng yín   piāo xiāng cháo shān yīng   shì dǎo xīn
jiā rén juān juān luò bàn   chún kāi wǎn zhuǎn kàn huā zǎo huā diāo   shǐ 使 rén huā liǎng āi yuàn
zhuàng shì huā jiān qíng bēi   wén zuì zhěn měi rén huái zhī shàng yáng yáng piāo   rán róu ruǐ yíng sāi
shí shān shàng ruǐ   kuài zhǎng dāo bào ér hán guāng shè diàn bēn   wàn shù yān huā
zhāo péng jié zhèn hào shān yīng   xiào ér wǎng zhēng níng wǎng wǎng suǒ guò shí wàn   jiā chéng qīng
zhuàng shì shā rén héng shā liàng   dāo fēng zhǎng chì lào tàng   fēng biān xuè pēn jiàn chén   duǒ duǒ jiē zuò yīng huā yàng
néng xīn chàng rán   zhǐ zhàn xuè shū yán   tiān huáng guó   yīng huā kāi mǎn 滿 jiā yuán
yīng huā kāi   yīng huā kāi   liù shí nián jiù chí tái cháo yíng yíng qín zhuàn zhuàn   yǒu rén yòu shǎng yīng huā duī
huā xiàng shuǐ liú niǎo niǎo   zhào wáng hún dǎo   niān huā zhì àn pīn 輿   xiàng dōng hǎi diào dǎo
yīng huā kāi   yīng huā kāi   qiān nián zāi piāo rén hǎo   jīng shén biàn jǐn xíng hái
yīng huā yīng huā   wéi guī lái