王子直輓辭

宋代 王安石
多才自合至公卿,豈料青衫困一生。 太史有書能敘事,子云於世不徼名。 丘墳慘澹箕山綠,門巷蕭條潁水清。 握手笑言如昨日,白頭東望一傷情。
duō cái zhì gōng qīng   liào qīng shān kùn shēng
tài shǐ yǒu shū néng shì   zi yún shì jiǎo míng
qiū fén cǎn dàn shān   mén xiàng xiāo tiáo yǐng shuǐ qīng
shǒu xiào yán zuó   bái tóu dōng wàng shāng qíng