望都雨夜

宋代 寇準
孤驛蕭條風雨夜,夜深窗竹動秋聲。 離魂無睡難成夢,卻繞長廊獨自行。
xiāo tiáo fēng   shēn chuāng zhú dòng qiū shēng  
hún shuì nán chéng mèng   què rào cháng láng xíng