晚春

宋代 王安石
春殘葉密花枝少,睡起茶多酒盞疏。 斜倚屏風搔首坐,滿簪華發一床書。
chūn cán huā zhī shǎo   shuì chá duō jiǔ zhǎn shū
xié píng fēng sāo shǒu zuò   mǎn 滿 zān huá chuáng shū