酴醾金沙二花合發

宋代 王安石
相扶照水弄春柔,發似矜誇歛似羞。 碧合晚雲霞上起,紅爭朝日雪邊流。 我無丹白知如夢,人有朱銳見即愁。 疑此冶容詩所忌,故將樛木比綢繆。
xiāng zhào shuǐ nòng chūn róu   shì jīn kuā hān shì xiū  
wǎn yún xiá shàng   hóng zhēng cháo xuě biān liú  
dān bái zhī mèng   rén yǒu zhū ruì jiàn chóu  
róng shī suǒ   jiāng jiū chóu móu