同應之登大宋陂

宋代 王安石
望闊真多思,憑高更損神。 山川散白日,草木共青春。 寂寂興亡事,悠悠來往人。 素衣吳白紵,盡化洛陽塵。
wàng kuò zhēn duō   píng gāo gèng sǔn shén
shān chuān sàn bái   cǎo gòng qīng chūn
xīng wáng shì   yōu yōu lái wǎng rén
bái zhù   jǐn huà luò yáng chén