潼川憲司拓圃築亭取康節語名以四春得古詩十

宋代 魏了翁
皇天平四時,不以秋先春。 仁人奉天職,不以德後刑。 次序固云然,表里元相因。 方春布陽煒,萬物皆精神。 當秋乃揫斂,黃落山川貧。 天機之淺者,榮悴為戚忻。 誰知天地心,於此常肫肫。 既嘗驗諸理,又以取諸身。 四德孰非元,四端孰非仁。 刑威雖時用,生意固長存。 四時長有春,吾聞邵子云。 觸事識初心,乃以名吾亭。
huáng tiān píng shí   qiū xiān chūn  
rén rén fèng tiān zhí   hòu xíng  
yún rán   biǎo yuán xiāng yīn  
fāng chūn yáng wěi   wàn jiē jīng shén  
dāng qiū nǎi jiū liǎn   huáng luò shān chuān pín  
tiān zhī qiǎn zhě   róng cuì wèi xīn  
shéi zhī tiān xīn   cháng zhūn zhūn  
cháng yàn zhū   yòu zhū shēn  
shú fēi yuán   duān shú fēi rén  
xíng wēi suī shí yòng   shēng cháng cún  
shí cháng yǒu chūn   wén shào zi yún  
chù shì shí chū xīn   nǎi míng tíng