同陳伯通錢材翁游山二君有詩因次元韻

宋代 王安石
秋來閒興每登臨,因叩精藍望碧岑。 強策羸驂尋水石,忽驚幽鳥下煙林。 同時覽物悲歡異,自古忘名趣向深。 安得湖山歸我手,靜看雲意學無心。
qiū lái xián xīng měi dēng lín   yīn kòu jīng lán wàng cén  
qiáng léi cān xún shuǐ shí   jīng yōu niǎo xià yān lín  
tóng shí lǎn bēi huān   wàng míng xiàng shēn  
ān shān guī shǒu   jìng kàn yún xué xīn