題孫懷三詠佛手指詩後

清代 劉大櫆
昨日觀君《佛手詩》,如從指上見明月。芳果驚看優缽曇,頓令我亦離言說。 擾擾浮生夢寐間,一彈指頃千漚滅。王侯將相只須臾,何況我輩孤且拙。 我從朔漠厭風塵,君亦南荒窮跋涉。夢中相對兩羈人,回首舊遊成歷劫。 拈花自知色不染,捧缽誰言食堪闕。從前被螫指可斷,若使歸空手當撤。 心清那用挈軍持,跡秘聊須書貝葉。華岳三峰掌已開,請君更問維摩詰。
zuó guān jūn shǒu shī cóng   zhǐ shàng jiàn míng yuè fāng guǒ jīng kàn yōu tán dùn lìng   yán shuō        
rǎo rǎo shēng mèng mèi jiān   tán zhǐ qǐng qiān ōu miè wáng hóu jiàng xiàng zhǐ   kuàng bèi qiě zhuō    
cóng shuò yàn fēng chén   jūn nán huāng qióng shè mèng zhōng xiāng duì liǎng rén huí   shǒu jiù yóu chéng jié    
niān huā zhī rǎn   pěng shuí yán shí kān quē cóng qián bèi shì zhǐ duàn ruò   shǐ guī 使 kōng shǒu dāng chè    
xīn qīng yòng qiè jūn chí   liáo shū bèi huá yuè sān fēng zhǎng kāi qǐng   jūn gèng wèn wéi jié