殢人嬌

宋代 毛滂
短棹猶停,寸心先往。說歸期、喚做的當。夕陽下地,重城遠樣。風露冷、高樓誤伊等望。今夜孤村,月明怎向。依還是、夢回繡幌。遠山想像。秋波蕩漾。明夜裡、與伊畫著眉上。
duǎn zhào yóu tíng   cùn xīn xiān wǎng shuō guī huàn zuò dàng yáng xià   zhòng chéng yuǎn yàng fēng lěng gāo lóu děng wàng jīn cūn   yuè míng zěn xiàng hái shì mèng huí xiù huǎng yuǎn shān xiǎng xiàng qiū dàng yàng míng li huà zhù méi shàng