聽泉亭

宋代 王安石
逗石穿雲落澗隈,無風自到枕邊來。 十年客底黃粱夢,一夜水聲卻喚回。
dòu shí chuān 穿 yún luò jiàn wēi   fēng dào zhěn biān lái
shí nián huáng liáng mèng   shuǐ shēng què huàn huí