題南康晏史君望雲亭

宋代 王安石
南康父老傳史君,疾呼急索初不聞。 未嘗遣汲浴簾水,三歲只望香爐雲。 雲徐無心澹無滓,史君恬靜亦如此。 飈然一去掃遺陰,便覺歊煩悵千里。 歸田負戴子與妻,圃蔬園果西山西。 出門亭皋百頃綠,望雲才喜雨一犁。 我知新亭望雲好,欲斸比鄰成二老。 莫嫌雞黍數往來,為報襄陽德公嫂。
nán kāng lǎo chuán shǐ jūn   suǒ chū wén
wèi cháng qiǎn lián shuǐ   sān suì zhǐ wàng xiāng yún
yún xīn dàn   shǐ jūn tián jìng
biāo rán sǎo yīn   biàn 便 jué xiāo fán chàng qiān
guī tián dài zi   shū yuán guǒ 西 shān 西
chū mén tíng gāo bǎi qǐng   wàng yún cái
zhī xīn tíng wàng yún hǎo   zhǔ lín chéng èr lǎo
xián shǔ shù wǎng lái   wèi bào xiāng yáng gōng sǎo