題牟節叟介壽堂和劉左史韻

宋代 魏了翁
兒大詩書敵富強,婦供滫瀡養尊章。 照盤曉日龍為炙,介壽春風玉作堂。 禮物皆由天賦分,家榮亦使里生光。 人生有子不翅足,況復孫枝羽氣香。
ér shī shū qiáng   gōng xiǔ suǐ yǎng zūn zhāng  
zhào pán xiǎo lóng wèi zhì   jiè shòu chūn fēng zuò táng  
jiē yóu tiān fēn   jiā róng shǐ 使 shēng guāng  
rén shēng yǒu zi chì   kuàng sūn zhī xiāng