提舉范公開軒面鐘山名曰寸碧索詩

宋代 釋德洪
湖山煙翠層,千葉青蓮拆。公家蓮菂間,如眼不自覿。 一登功名途,富貴兩追迫。開軒延爽氣,拄笏望秀色。 鐘山盤萬丈,雲破見尾脊。殷勤度邑屋,分此一寸碧。 升空帶青小,撐漢螺髻出。我亦個中人,登覽增眼力。 知公寓逸想,喧不礙岑寂。給札令賦詩,相顧愕坐客。 愧無暮雲詞,涴公雪色壁。
shān yān cuì céng   qiān qīng lián chāi gōng jiā lián jiān   yǎn   覿  
dēng gōng míng   guì liǎng zhuī kāi xuān yán shuǎng zhǔ   wàng xiù    
zhōng shān pán wàn zhàng   yún jiàn wěi yīn qín fēn   cùn    
shēng kōng dài qīng xiǎo   chēng hàn luó chū zhōng rén dēng   lǎn zēng yǎn    
zhī gōng xiǎng   xuān ài cén gěi zhá lìng shī xiāng   è zuò    
kuì yún   gōng xuě