調笑

宋代 毛滂
晚浪相逶頫。十年東風未應老。斗量明珠結里媼。花房著子青春深,朱輪來時但芳草。 芳草。恨春老。自是尋春來不早。落花風起紅多少。記得一枝春小。綠陰青子空相惱。此恨平生懷抱。
wǎn làng xiāng wēi shí nián dōng fēng wèi yìng lǎo dǒu liáng míng zhū jié ǎo huā fáng zhù zi qīng chūn shēn   zhū lún lái shí dàn fāng cǎo
fāng cǎo hèn chūn lǎo shì xún chūn lái zǎo luò huā fēng hóng duō shǎo de zhī chūn xiǎo yīn qīng kōng xiāng nǎo hèn píng shēng huái bào