踏莎行 十二月二日 其一
藕葉枯時,梧桐落後,池塘只有斜陽柳。深寒遠意兩無窮,無如暮色平蒼岫。
明歲花光,昔年紅袖,春邊料見人消瘦。長冬已自不堪熬,那堪更想春時候。
ǒu
藕
yè
葉
kū
枯
shí
時
,
wú
梧
tóng
桐
luò
落
hòu
後
,
chí
池
táng
塘
zhǐ
只
yǒu
有
xié
斜
yáng
陽
liǔ
柳
。
。
shēn
深
hán
寒
yuǎn
遠
yì
意
liǎng
兩
wú
無
qióng
窮
,
wú
無
rú
如
mù
暮
sè
色
píng
平
cāng
蒼
xiù
岫
。
。
míng
明
suì
歲
huā
花
guāng
光
,
xī
昔
nián
年
hóng
紅
xiù
袖
,
chūn
春
biān
邊
liào
料
jiàn
見
rén
人
xiāo
消
shòu
瘦
。
。
zhǎng
長
dōng
冬
yǐ
已
zì
自
bù
不
kān
堪
áo
熬
,
nà
那
kān
堪
gèng
更
xiǎng
想
chūn
春
shí
時
hou
候
。
。