灘哥石硯歌(有序)

明代 宋濂
朱舍人芾見灘哥石硯禁中,遂摹榻一本,裝褫成軸,懸之 書齋,命予作歌,填其空處。 朱君嗜古米黼同,三代彝器藏心胸。 灘哥古硯近獲見,驚喜奚翅逢黃琮。 研煤敷紙巧摹榻,訪我一一陳始終。 有唐四葉崇象教,梵僧航海來番禺。 手持貝葉寫健相,翻譯華竺談玄空。 辭義幽深眾莫識,當時授筆唯房融。 硯中淋漓墨花濕,助演真乘誠有功。 愛其厚重為題識,七月七日元神龍。 鬼工雷斧琢削古,天光電影生新容。 袤將四尺廣逾半,作鎮弗遷猶華嵩。 涉唐入宋歲五百,但見寶氣浮晴虹。 南渡群公競賞識,氏名環列縈秋蟲。 朔元雖以實內府,棄置但使煙埃封。 方今聖人重文獻,氈蒙舟載來江東。 風磨雨濯露精彩,奉敕舁入文華宮。 宮中日昃萬軿暇,侍臣左右咸雲從。 紫端玄歙盡斥去,欣然為此同重瞳。 重瞳一顧光照日,天章奎畫分纖穠。 有才沉薶恨已久,石如能語夸奇逢。 維昔成周全盛日,兌戈徹衣並大弓。 藏諸天府遺孫子,用以鎮國照無窮。 願將斯硯傳萬世,什襲不下古鼎鍾。 上明文德化八極,下書寬詔蘇疲癃。 君方執筆掌綸誥,願以此言聞帝聰。 老臣作歌在何日,洪武戊午當嚴冬。
zhū shè rén fèi jiàn tān shí yàn jìn zhōng   suì běn   zhuāng chǐ chéng zhóu   xuán zhī
shū zhāi   mìng zuò   tián kōng chù  
zhū jūn shì tóng   sān dài cáng xīn xiōng  
tān yàn jìn huò jiàn   jīng chì féng huáng cóng  
yán méi zhǐ qiǎo   fǎng chén shǐ zhōng  
yǒu táng chóng xiàng jiào   fàn sēng háng hǎi lái pān  
shǒu chí bèi xiě jiàn xiāng   fān huá zhú tán xuán kōng  
yōu shēn zhòng shí   dāng shí shòu wéi fáng róng  
yàn zhōng lín huā shī   zhù yǎn zhēn chéng chéng yǒu gōng  
ài hòu zhòng wèi shí   yuè yuán shén lóng  
guǐ gōng léi zhuó xuē   tiān guāng diàn yǐng shēng xīn róng  
mào jiāng chǐ guǎng bàn   zuò zhèn qiān yóu huà sōng  
shè táng sòng suì bǎi   dàn jiàn bǎo qíng hóng  
nán qún gōng jìng shǎng shí   shì míng huán liè yíng qiū chóng  
shuò yuán suī shí nèi   zhì dàn shǐ 使 yān āi fēng  
fāng jīn shèng rén chóng wén xiàn   zhān méng zhōu zài lái jiāng dōng  
fēng zhuó jīng cǎi   fèng chì wén huá gōng  
gōng zhōng wàn píng 軿 xiá   shì chén zuǒ yòu xián yún cóng  
duān xuán shè jǐn chì   xīn rán wèi tóng zhòng tóng  
zhòng tóng guāng zhào   tiān zhāng kuí huà fēn xiān nóng  
yǒu cái chén mái hèn jiǔ   shí néng kuā féng  
wéi chéng zhōu quán shèng   duì chè bìng gōng  
cáng zhū tiān sūn zi   yòng zhèn guó zhào qióng  
yuàn jiāng yàn chuán wàn shì   shí xià dǐng zhōng  
shàng míng wén huà   xià shū kuān zhào lóng  
jūn fāng zhí zhǎng lún gào   yuàn yán wén cōng  
lǎo chén zuò zài   hóng dāng yán dōng