歲寒而春遲閏正月猶有雪三日乃消今日方晴快

宋代 毛滂
東風果來否,雪意不肯消。 初疑寒作威,勢猛意反韶。 玲瓏開瓊花,瑤草亦有苗。 細觀如可人,玉立耿高標。 華屋本無寒,錦帳裘狐貂。 所憐小桃杏,凍蕾抱寒條。 卻看雨成花,只憂身當樵。 語花慎勿憂,春久屬雲翹。 徐行意不淺,晚發必後凋。 年年綠暗時,逮此紅芳夭。 左提白玉壺,右把黃金蕉。 往逐春未央,不但永今朝。 曉來紅日暾,花信到柳橋。
dōng fēng guǒ lái fǒu   xuě kěn xiāo
chū hán zuò wēi   shì měng fǎn sháo
líng lóng kāi qióng huā   yáo cǎo yǒu miáo
guān rén   gěng gāo biāo
huá běn hán   jǐn zhàng qiú diāo
suǒ lián xiǎo táo xìng   dòng lěi bào hán tiáo
què kàn chéng huā   zhǐ yōu shēn dāng qiáo
huā shèn yōu   chūn jiǔ shǔ yún qiào
xíng qiǎn   wǎn hòu diāo
nián nián àn shí   dǎi hóng fāng yāo
zuǒ bái   yòu huáng jīn jiāo
wǎng zhú chūn wèi yāng   dàn yǒng jīn zhāo
xiǎo lái hóng tūn   huā xìn dào liǔ qiáo