送張拱微出都

宋代 王安石
歸臥不自得,出門無所投。 獨尋城隅水,送子因遠遊。 荒林纏悲風,慘慘吹駝裘。 捉手共笑語,顧瞻中河舟。 嗟人皆行樂,而我方坐愁。 腸胃繞鍾山,形骸空此留。 念始讀詩書,豈非亦有求。 一來裹青衫,觸事自悔尤。 誤為世所容,榮祿今白頭。 寒責以區區,一毛施萬牛。 不足助時治,但為故人羞。 寬恕許自劾,終欲東南流。 子今涉冬江,船必泊蔡洲。 寄聲冶城人,為我問一丘。
guī   chū mén suǒ tóu
xún chéng shuǐ   sòng zi yīn yuǎn yóu
huāng lín chán bēi fēng   cǎn cǎn chuī tuó qiú
zhuō shǒu gòng xiào   zhān zhōng zhōu
jiē rén jiē xíng   ér fāng zuò chóu
cháng wèi rào zhōng shān   xíng hái kōng liú
niàn shǐ shī shū   fēi yǒu qiú
lái guǒ qīng shān   chù shì huǐ yóu
wèi shì suǒ róng   róng 祿 jīn bái tóu
hán   máo shī wàn niú
zhù shí zhì   dàn wèi rén xiū
kuān shù   zhōng dōng nán liú
zi jīn shè dōng jiāng   chuán cài zhōu
shēng chéng rén   wèi wèn qiū