送謝師宰赴任楚州

宋代 王安石
珠玉不自貴,故為人所憐。 賢愚亦如此,好惡有自然。 聞子欲東南,使我抱幽悁。 炎風沙土中,甘與子留連。 大梁非無客,跪起廢食眠。 相看獨不厭,以此知子賢。 衰氣已難強,壯心方少年。 才高豈易得,勖子在雕鐫。 崑崙一支流向東,七月八月船如風。 愛君少壯此行樂,恨我留連成老翁。 神頭兩岸水無窮,伏檻荷花滿地紅。 當時不得君攜手,今日山川在眼中。
zhū guì   wéi rén suǒ lián  
xián   hào yǒu rán  
wén zi dōng nán   shǐ 使 bào yōu yuān  
yán fēng shā zhōng   gān zi liú lián  
liáng fēi   guì fèi shí mián  
xiāng kàn yàn   zhī zi xián  
shuāi nán qiáng   zhuàng xīn fāng shào nián  
cái gāo   zi zài diāo juān  
kūn lún zhī liú xiàng dōng   yuè yuè chuán fēng  
ài jūn shào zhuàng xíng   hèn liú lián chéng lǎo wēng  
shén tóu liǎng àn shuǐ qióng   kǎn huā mǎn 滿 hóng  
dāng shí de jūn xié shǒu   jīn shān chuān zài yǎn zhōng