送汪器之太史赴南京司業

明代 顧清
汪家兄弟皆奇才,聯飛齊上黃金台。馳聲東觀二十載,一官不調眾所猜。 朝來忽報除書下,卻指南雍問官舍。雁行分飛心萬結,聊復對床相慰藉。 白樓兄行復情親,聚首一堂春日溫。豈徒文字破落莫,直使風俗還真淳。 官河水寒冰欲結,車輪已駕不可脫。試問功名際會難,何似別離情更切。 江東山水夢遊中,故人更思羅與豐。因君寄語翻作惡,目極江雲千萬重。
wāng jiā xiōng jiē cái   lián fēi shàng huáng jīn tái chí shēng dōng guān èr shí zài   guān tiáo 調 zhòng suǒ cāi
zhāo lái bào chú shū xià   què zhǐ nán yōng wèn guān shè yàn háng fēn fēi xīn wàn jié   liáo duì chuáng xiāng wèi jiè
bái lóu xiōng xíng qíng qīn   shǒu táng chūn wēn wén luò   zhí shǐ 使 fēng hái zhēn chún
guān shuǐ hán bīng jié   chē lún jià tuō shì wèn gōng míng huì nán   bié qíng gèng qiè
jiāng dōng shān shuǐ mèng yóu zhōng   rén gèng luó fēng yīn jūn fān zuò è   jiāng yún qiān wàn zhòng