送僧無惑歸鄱陽

宋代 王安石
晚扶衰憊寄人間,應接紛紛只強顏。 掛席每諳東匯水,采芝多夢舊遊山。 故人獨往今為樂,何日相隨我亦閒。 歸見江東諸父老,為言飛鳥會知還。
wǎn shuāi bèi rén jiān   yìng jiē fēn fēn zhǐ qiǎng yán
guà měi ān dōng huì shuǐ   cǎi zhī duō mèng jiù yóu shān
rén wǎng jīn wéi   xiāng suí xián
guī jiàn jiāng dōng zhū lǎo   wéi yán fēi niǎo huì zhī hái