送僧覺歸上饒

宋代 毛滂
上士垂暮年,不受煩惱攻。 欲修沙門果,坐怪鬚髮空。 言有摩尼珠,自照迷妄蹤。 當來滯礙心,如以巨物舂。 妻子昔所愛,今斷如潰癰。 欲作大醫王,遍救瘖與聾。 長安坐寂寞,飢腹聽午鍾。 行歸洗耳恭聽黃塵,誓將歸青松。 一蠡渡長淮,東望迦葉峰。 我走名利場,未可談從容。 軟語感屢發,為我清心胸。 上士無住著,此別何由逢。
shàng shì chuí nián   shòu fán nǎo gōng
xiū shā mén guǒ   zuò guài kōng
yán yǒu zhū   zhào wàng zōng
dāng lái zhì ài xīn   chōng
suǒ ài   jīn duàn kuì yōng
zuò wáng   biàn jiù yīn lóng
cháng ān zuò   tīng zhōng
xíng guī ěr gōng tīng huáng chén   shì jiāng guī qīng sōng
cháng huái   dōng wàng jiā fēng
zǒu míng chǎng   wèi tán cóng róng
ruǎn gǎn   wèi qīng xīn xiōng
shàng shì zhù zhù   bié yóu féng