送僧常妙還永嘉

宋代 毛滂
杖策辭江寺,秋途誰與偕。 霜風侵布衲,草露濕芒鞋。 收缽無餘事,還鄉非俗懷。 金剛真有力,魔避不須排。
zhàng jiāng   qiū shuí xié
shuāng fēng qīn   cǎo shī máng xié
shōu shì   huán xiāng fēi huái
jīn gāng zhēn yǒu   pái