送人

宋代 寇準
客亭殘照里,歌闋獨南行。 芳草無斷色,離人多別情。 遠途方不極,長笛更飛聲。 莫動鄉關念,徒令白髮生。
tíng cán zhào   què nán xíng  
fāng cǎo duàn   rén duō bié qíng  
yuǎn fāng   cháng gèng fēi shēng  
dòng xiāng guān niàn   lìng bái shēng