送李屯田守桂陽二首

宋代 王安石
泊船香爐峰,始與子相識。 寄書邗江上,詒我峰下石。 緣以湘水竹,攜持與南北。 永懷故人歡,不願百金易。 竹枯歸樵蘇,石爛棄沙礫。 夷門得邂逅,綠髮皆半白。 追思少時事,俛仰如一夕。 老矣無所為,空知念疇昔。 常思一杯酒,要子相解釋。 出門事紛紛,歸臥意還譏。 聞當上湓水,持詔守嶺厄。 方為萬里別,執手先慘戚。 茲游信浩蕩,山水多所得。 為我謝香爐,風塵每相憶。
chuán xiāng fēng   shǐ zi xiāng shí  
shū hán jiāng shàng   fēng xià shí  
yuán xiāng shuǐ zhú   xié chí nán běi  
yǒng huái rén huān   yuàn bǎi jīn  
zhú guī qiáo   shí làn shā  
mén xiè hòu   jiē bàn bái  
zhuī shǎo shí shì   yǎng  
lǎo suǒ wéi   kōng zhī niàn chóu  
cháng bēi jiǔ   yào xiāng jiě shì  
chū mén shì fēn fēn   guī hái  
wén dāng shang pén shuǐ   chí zhào shǒu lǐng è  
fāng wèi wàn bié   zhí shǒu xiān cǎn  
yóu xìn hào dàng   shān shuǐ duō suǒ de  
wèi xiè xiāng   fēng chén měi xiāng