松江

宋代 王安石
宛宛虹霓墮半空,銀河直與此相通。 五更縹緲千山月,萬里淒涼一笛風。 鷗鷺稍回青靄外,汀洲時起綠蕪中。 騷人自欲留坐句,忽憶君詩思已窮。
wǎn wǎn hóng duò bàn kōng   yín zhí xiāng tōng
gēng piāo miǎo qiān shān yuè   wàn liáng fēng
ōu shāo huí qīng ǎi wài   tīng zhōu shí zhōng
sāo rén liú zuò   jūn shī qióng