送悲如晦宰吳江

宋代 王安石
霜澤與天杳,旁臨無限情。 他時散發處,最愛垂虹亭。 飄然平生游,舍我戴吳星。 欲往獨不得,都門看揚舲。 到縣問疾苦,為予求所經。 當知耕牧地,往往茭蒲青。 三江斷其二,洚水何由寧。 微子好古者,此歌尚誰聽。
shuāng tiān yǎo   páng lín xiàn qíng  
shí sàn chù   zuì ài chuí hóng tíng  
piāo rán píng shēng yóu   shě dài xīng  
wǎng   dōu mén kàn yáng líng  
dào xiàn wèn   wèi qiú suǒ jīng  
dāng zhī gēng   wǎng wǎng jiāo qīng  
sān jiāng duàn èr   jiàng shuǐ yóu níng  
wēi hào zhě   shàng shuí tīng