唐代 鄭谷
下視垂楊拂路塵,雙峰石上覆苔文。濃霜滿徑無紅葉, 晚日高枝有白雲。春砌花飄僧旋掃,寒溪子落鶴先聞。 那堪寂寞悲風起,千樹深藏李白墳。
xià shì chuí yáng chén   shuāng fēng shí shàng tái wén nóng shuāng mǎn 滿 jìng hóng  
wǎn gāo zhī yǒu bái yún chūn huā piāo sēng xuán sǎo   hán zi luò xiān wén
kān bēi fēng   qiān shù shēn cáng bái fén