宋代 王安石
世傳壽可三松倒,此語難為常人道。 人能百歲自古稀,松得千年未為老。 我移兩松苦不早,豈望見渠身合抱。 但憐眾木總漂搖,顏色青青終自保。 兔絲茯苓會當有,邂逅食之能壽考。 不知篝火定何人,且看森垂覆荒草。 君詩愛我亦古意,秀眉昔比南山栲。 復謂留侯不及我,人或笑君無白皁。 求仙辟穀彼誠悞,未見赤松飢已槁。 豈如強飯適志游,封殖蒼官蔭華皓。 赤松復自無特操,上下隨煙何慅慅。 蒼官受命與舜同,真可從之忘發縞。 詩雖祝我以再黑,積雪已多安可掃。 試問蒼官值歲寒,戴白孰與蒼然好。
shì chuán shòu sān sōng dǎo   nán wéi cháng rén dào
rén néng bǎi suì   sōng qiān nián wèi wèi lǎo
liǎng sōng zǎo   wàng jiàn shēn bào
dàn lián zhòng zǒng piāo yáo   yán qīng qīng zhōng bǎo
líng huì dāng yǒu   xiè hòu shí zhī néng shòu kǎo
zhī gōu huǒ dìng rén   qiě kàn sēn chuí huāng cǎo
jūn shī ài   xiù méi nán shān kǎo
wèi liú hòu   rén huò xiào jūn bái zào
qiú xiān chéng   wèi jiàn chì sōng gǎo
qiáng fàn shì zhì yóu   fēng zhí cāng guān yīn huá hào
chì sōng cāo   shàng xià suí yān sāo sāo
cāng guān shòu mìng shùn tóng   zhēn cóng zhī wàng gǎo
shī suī zhù zài hēi   xuě duō ān sǎo
shì wèn cāng guān zhí suì hán   dài bái shú cāng rán hǎo